Soikeo.com - Tôi là một tỷ phú khét tiếng, tôi có một gia tài kếch xù
nhờ việc kinh doanh dầu mỏ một cách hợp pháp, tôi là chủ sở hữu một câu lạc bộ
bóng đá lớn ở nước Anh. Tôi yêu bóng đá và đó là điều không ai bàn cãi. Những gì
tôi đã và đang làm cũng chỉ là muốn tốt cho đội bóng con cưng của mình. Nếu
không có tôi thì Chelsea có phải là Chelsea của bây giờ không? Vậy thì sao lại
có những người dám nói tôi là kẻ vô ơn và quản lý kém cõi?
Gần 10 năm tiếp quản đội bóng phía Tây thành Luân Đôn, sao không ai nhớ đến
những việc mà tôi đã làm cho đội bóng, mà cứ toàn nghĩ xấu về tôi, coi tôi là kẻ
không biết gì về bóng đá. Như vậy có bất công với tôi quá không? Ai đã biến
Chelsea từ một đội bóng hạng trung trở thành một trong “tứ đại gia” của giải
bóng đá cao nhất nước Anh –Premier League? Ai đã rót tiền để mang về sân
Stamford Bridge những cầu thủ có chất lượng thuộc vào hàng tốt nhất thế giới như
Didier Drogba, Petr Cech…? Ai là người đã mang về phòng tuyền thống Chelsea 3
chiếc cúp Vô địch quốc gia, 4 FA cúp, 2 cúp Liên Đoàn Anh, 1 cúp bạc UEFA
Champions League danh giá mà biết bao CLB ở Châu Âu phải mơ ước và thèm khát?
Nếu không có tôi, thì giờ đây, Chelsea vẫn là một đội bóng èo uột về tài chính,
nghèo nàn về thành tích và bấp bênh về thứ hạng. Những gì tôi đã làm cho đội
bóng chẳng lẽ không đủ để khiến cho mọi người hài lòng sao?
 |
| Tôi có tiền và tôi có quyền! Đơn giản chỉ có vậy thôi. Ảnh:
Internet. |
Có người bảo tôi vô ơn. Khi nghe đến hai từ ấy, tôi không thể nào nuốt nổi
cục tức này vào trong. Tôi biết là mọi người đang muốn ám chỉ điều gì. Nhiều
người không hài lòng về việc tôi đã sa thải HLV Di Matteo, không hài lòng về
việc tôi đối xử với các công thần như Didier Drogba hay Frank Lampard. Tôi thừa
nhận là họ đã đóng góp rất nhiều cho đội bóng, họ đã mang về phòng truyền thống
của CLB rất nhiều danh hiệu. Tôi biết rằng họ rất yêu Chelsea, họ rất muốn thi
đấu nhiều hơn nữa trong màu áo của The Blues. Nhưng tôi muốn họ ra đi trong sự
tiếc nuối, trong danh hiệu và những miền ký ức đẹp trong mắt cổ động viên chứ
không phải là ra đi trong những tiếng la ó, trong nỗi thất vọng khi họ không còn
ở phong độ đỉnh cao và trở thành gánh nặng, cản trở sự phát triển và chỗ đứng ở
CLB của các cầu thủ trẻ, của những người mà tôi đã tốn hàng trăm triệu bảng để
đưa về sân Stamford Bridge.
Cho dù có bị các cổ động viên phản ứng dữ
dội, quy kết tôi với cái tội là
“vô tình với các công thần”,nhưng tôi
cũng phải cắn răng mà chịu đựng, tôi thà mang tiếng xấu chứ không để cho các cầu
thủ của mình phải mang nỗi nhục ấy khi đang ở giai đoạn cuối của sự nghiệp cầu
thủ. Để Di Matteo, để Drogba, để Lampard ra đi, họ sẽ mãi là những con người có
giá trị và sẽ luôn được nhắc đến mãi mãi, như những tượng đài bất tử trong lòng
cổ động viên. Mặt khác, các cầu thủ trẻ sẽ có đất thể hiện và có nhiều cơ hội để
đóng góp cho đội bóng. Ừ thì vô ơn, ừ thì tàn nhẫn đấy, nhưng mấy ai dám nghĩ và
dám làm như tôi. Một tỷ phú ắt sẽ có những suy nghĩ khác với suy nghĩ của các
bạn chứ! Đúng không?
Còn nữa, không ít người cho rằng tôi là một nhà quản
lý kém cõi, một ông chủ tồi, một người chả biết gì về bóng đá. Này nhé, trước
khi phán xét một điều gì đó về bản thân tôi, Roman Abramovich, thì hãy nhớ một
điều rằng, tôi là một trong số những người xếp vào hàng kiếm tiền giỏi nhất thế
giới. Cho nên, những gì trong đầu của tôi, những gì tôi đang nghĩ nó khác xa so
với những thứ mà các bạn đang nghĩ trong đầu, vì nếu nghĩ giống các bạn thì có
lẽ tôi đã không phải là tỷ phú.
Mọi người cho rằng tôi phung phí tiền
bạc, chi tiêu một cách vô tội vạ để mua cầu thủ, thích gì thì mua nấy, tiêu biểu
là phi vụ trị giá 50 tiệu bảng mang tên Fernando Torres. Tại sao mọi người lại
quên một điều rằng, khi tôi đưa Torres về, đã có biết bao nhiêu cổ động viên hô
hào, niềm nở. Đơn giản vì ai cũng muốn có EL Nino, tôi cũng chỉ là đáp ứng theo
yêu cầu, theo nguyện vọng của HLV và các cổ động viên mà thôi. Việc Torres sa
sút phong độ một cách trầm trọng như bây giờ đâu phải là lỗi của tôi. Thế nên
đừng đổ lỗi cho tôi! Hơn nữa, nhờ có tôi mà lượng Fan Chelsea trên thế giới tăng
lên đáng kể, cánh nhà báo, giới phân tích lại có đề tài mà khai thác, mà “chặt
chém” và bình luận, báo chí lại bán chạy và bán đắt như tôm tươi.
Tôi làm
gì với đội bóng mà tôi đã bỏ tiền ra mua nó thì đó là việc của tôi. Tôi không
cảm thấy hổ thẹn về những gì mình đã làm, càng không quan tâm người ta nghĩ gì
về mình. Đơn giản là hãy đợi cho đến khi nào bạn là một tỷ phú rồi hẵn đi soi
mói, phán xét người khác. Những gì tôi đã làm đều có lý do của riêng tôi, chỉ là
tôi không muốn nói nhiều, không muốn thanh minh hay biện bạch gì cả. Một nhà
kinh doanh không bao giờ giỏi “chém gió” mà chỉ thể hiện ở những việc làm, những
hành động cụ thể, cho dù đối với người khác nó hơi khác thường, hơi quái
dị.
Dù sao đi nữa, tôi không hề cảm thấy mình đã làm sai chuyện gì cả, vì
tôi có tiền và tôi có quyền! Đơn giản chỉ có vậy thôi.
***************
TIN TUC BONG DA, tin tuc bong da, TIN TỨC BÓNG ĐÁ